Tuyên bố, hướng dẫn, nguyên tắc quốc tế về ô nhiễm rác thải nhựa

Mục lục1. Các tuyên bố, hướng dẫn quốc tế liên quan đến ô nhiễm biển do rác thải nhựa:1.1. Chương trình Biển khu vực (RSP 1974) và Chương trình Hành động toàn cầu (GPA 1995) của Chương trình Môi trường Liên hợp quốc (UNEP): 1.2. Chiến lược Honolulu:1.3. Tuyên bố Manila: 1.4. Hội nghị thượng đỉnh G7:1.5. Hội...

CÔNG TY LUẬT TNHH DƯƠNG GIA

Trụ sở chính: 89 Tô Vĩnh Diện, phường Khương Đình, Hà Nội.

Chi nhánh Đà Nẵng: 141 Diệp Minh Châu, phường Hoà Xuân, Đà Nẵng.

Chi nhánh TPHCM: 161A Đào Duy Anh, phường Đức Nhuận, TPHCM.

Tổng đài tư vấn pháp luật: 1900.6568

Số điện thoại Luật sư: 037.6999996

Email: luatsu@luatduonggia.vn

1. Các tuyên bố, hướng dẫn quốc tế liên quan đến ô nhiễm biển do rác thải nhựa:

Các tuyên bố, hướng dẫn quốc tế được coi như luật mềmcác văn kiện quốc tế không tính bắt buộc thường các khuyến nghị, gợi ý phản ánh những vấn đề đang nổi cộm trong luật pp quốc tế. Các tuyên bố, hướng dẫn quc tế này được sử dụng làm sở cho các quốc gia tham khảo khi xây dựng ban hành chính ch, luật pháp trong nước. Tác giả đưa ra các công cụ luật mềm này theo thứ tự thời gian, không phải sở đánh giá tuyên bố hay chương trình nào tầm quan trọng hơn 

1.1. Chương trình Biển khu vực (RSP 1974) và Chương trình Hành động toàn cầu (GPA 1995) của Chương trình Môi trường Liên hợp quốc (UNEP): 

Chương trình Biển khu vực (RSP 1974) Chương trình Hành động toàn cầu (GPA 1995) của Chương trình Môi trường Liên hợp quốc (UNEP) được thiết lập để tổ chức thực hiện các hoạt động tại 12 vùng biển thí điểm để ứng phó với các mối đe dọa do rác biển gây ra vào năm 2003, bao gồm: soát đánh giá tình trạng rác biển từng khu vực; tổ chức một cuộc họp khu vực gồm các quan chức năng quốc gia các chuyên gia về rác biển; chuẩn bị kế hoạch hành động/chiến lượccấp khu vực về quản bền vững các biển ở mỗi khu vực; tham gia vào ngày làm sch khu vực trong khuôn khổ Chiến dịch làm sạch bờ biển quốc tế, tạo nền tng cho việc thiết lập quan hệ đối tác, hợp tác điều phối các hoạt động nhằm kiểm soát quản bền vững các biển trên toàn cầu.

1.2. Chiến lược Honolulu:

Chiến lược Honolulu một khn khổ cho nỗ lực hợp tác toàn diện toàn cầu nhằm giảm thiểu các tác động đối với sinh thái, sức khỏe con người và kinh tế của các biển trên toàn thế giới. Tuy nhiên, do tính chất không ràng buộc, Chiến lược Honolulu không thay thế hoặc thay thế các hoạt đng của các tổ chức quốc gia, thành phố, khu công nghiệp hoặc quốc tế do đó bị hạn chế theo ý muốn của các quốc gia tham gia các bên liên quan. Thay vào đó, Chiến lược Honolulu giúp cải thiện sphối hợp mức độ hợp tác cao hơn giữa các bên liên quan đến rác thải trên biển đóng vai trò hệ quy chiếu chung cho hành động giữa các cộng đồng này, cũng như một công cụ cho các nhóm để phát triển giám sát các chương trình dự án về rác biển. Do đó, Chiến lược Honolulu được thiết kế để sử dụng như một: Công cụ lập kế hoạch để phát triển hoặc hoàn thiện các chương trình dự án về các biển cụ thể theo ngành hoặc không gian; Hệ quy chiếu chung để cộng tác chia sẻ các phương pháp hay, bài học kinh nghiệm; Công cụ giám sát để đo lường tiến độ của nhiều chương trình dự án. [11]

1.3. Tuyên bố Manila: 

Tuyên bManila vtăng cường thực hiện Chương trình hành động toàn cầu Bảo vệ môi trường biển từ các hoạt động trên đất liền đã được 64 quốc gia Ủy ban Châu Âu thông qua năm 2012. Quan hệ đối tác toàn cầu về rác thải trên biển (GPML) cũng được thiết lập nhằm mục đích hạn chế các nguồn rác thải phát sinh trên biển. [11

1.4. Hội nghị thượng đỉnh G7:

Hội nghị thượng đỉnh G7 về Tăng cường an ninh hàng hải Các khu vực kết nối Quản tài nguyên thiên nhiêntập trung vào: nhận thức giám sát lĩnh vực hàng hải; giải quyết tranh chấp hòa bình, đánh bắt bất hợp pháp, không được kiểm soát không được báo cáo; mạng lưới an ninh hàng hải. Hội nghị thượng đỉnh G7 năm 2015 thông qua Kế hoạch hành động nhằm giải quyết rác thải trên biển bao gồm các nguồn từ đất liền trên biển, nâng cao nhận thức tiếp cận cộng đồng, cũng như các hành động loại bỏ rác thải.

1.5. Hội nghị thượng đỉnh G20: 

Hội nghị thượng đỉnh G20 tổ chức vào năm 2017 tái khẳng định cập nhật Kế hoạch hành động để đạt được các mục tiêu phát triển bền vững trong Chương trình nghị sự 2030. Kế hoạch hành động về rác thải trên biển của G20 một trong ba sáng kiến chính liên quan đến môi trường. Đồng thời, đây cũng một cách tiếp cận để áp dụng nền kinh tế tuần hoànđể tái chế, tái sử dụng vật liệu và giảm thiểu rác thải, góp phn ngăn chặn rác thải từ đất liền vào đại dương. [11

1.6. UNEA 1, 2014: 

UNEA I, 2014, phiên họp đầu tiên của Hội đồng Môi trường Liên hợp quốc, đưa ra vấn đề về nhựa (bao gồm cả vi nhựa trong môi trường biển một vấn đề đang gia tăng nhanh chóng) và thông qua Nghị quyết 1/6 về các mảnh nhựa vị nhựa trên biển.

1.7. UNEA II, 2016: 

UNEA II, 2016, phiên họp thứ hai của UNEA, thông qua Nghị quyết 2/11 về mảnh nhựa vi nhựa trên biển thực hiện các mục tiêu môi trường của Chương trình nghị sự 2030 sự phát triển bền vững (17 Mục tiêu), cụ thể đến năm 2025, ngăn chặn giảm thiểu đáng kể tất cả các loại ô nhiễm môi trường biển, đặc biệt ô nhiễm từ các hoạt động trên đất liền, trong đó rác thải hàng hải việc nhiễm bẩn các nguồn nước do quá nhiều chất dinh dường(Mục tiêu 14.1). Cùng với việc thừa nhận tầm quan trọng của sự phối hợp giữa UNEP với các công ước công cụ quốc tế liên quan đến việc ngăn ngừa giảm thiểu ô nhiễm i trường biển do rác thải, Nghị quyết 2/11 nhấn mạnh việc ngăn ngừa quản hợp về mặt môi trường (ESM) rác thải chìa khóa cho thành công u dài trong công cuộc chống ô nhiễm biển, bao gồm các mảnh nhựa vi nhựa trên biển. Nghị quyết yêu cầu thực hiện đánh giá hiệu quả của các chiến lược cách tiếp cận quản trị quốc tế, khu vực tiểu ng liên quan để kiểm soát rác thải nhựa vi nhựa trên biển. [12

1.8. UNEA III, 2017: 

UNEA III, 2017, phiên họp lần thứ ba của UNEA, thông qua Nghị quyết 3/7 về mảnh nhựa vi nhựa trên biển, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc loại blâu dài c hot động thải rác và vi nhựa ra đại dương, tránh gây tn hại đến hsinh thái biển và kêu gọi tất cả các bên đẩy mạnh các hành động để đến năm 2025, ngăn ngừa giảm thiểu đáng kể tất cả các loại ô nhiễm môi trường biển, đặc biệt ô nhiễm từ các hoạt động trên đất liền, trong đó rác thải hàng hải việc nhiễm bẩn các nguồn nước do quá nhiều chất dinh dưỡng khuyến khích tất cả các quốc gia thành viên ưu tiên các chính sách biện pháp để đạt được mục tiêu này.

1.9. UNEA V, 2012: 

Hội nghị Đại hội đồng Môi trường Liên hợp quốc (UNEAV) tại Nairobi (Kenya) đầu tháng 3/2022, đã thông qua 14 nghị quyết nhằm tăng cường hành động thiên nhiên để đạt được các Mục tiêu Phát triển Bền vững. Trong đó Nghị quyết Chấm dứt ô nhiễm nhựa: Hướng tới một công cụ ràng buộc pháp quốc tếđã được 175 nước thông qua dựa trên ba dự thảo Nghquyết ban đầu từ các quốc gia khác nhau bước tiến rất quan trong để phòng ngừa ô nhiễm biển do rác thải nhựa. Đây nghị quyết quan trọng mở đường cho việc các quốc gia hình thành công ước quốc tế riêng biệt nhằm phòng ngừa ô nhiễm biển do rác thải nhựa

2. Các nguyên tắc, thông lệ quốc tế liên quan đến ô nhiễm biển do rác thải nhựa:

2.1. Nguyên tắc về Phòng ngừa thiệt hại môi trường: 

Đây là nguyên tắc liên quan đến rác thải biển được Tòa án Công Quốc tế ICJ xem nguyên tắc tiêu chuẩn trong các thông lệ quốc tế. Bởi nguyên tắc này đã được tái khẳng định trong nhiều văn kiện quốc tế như: Nguyên tắc 21 của Tuyên bố Stockhom năm 1972, Nguyên tắc 2 của Tuyên bố Rio 1992 Điều 194 của UNCLOS [37]

Nguyên tắc về Phòng ngừa thiệt hại môi trường được xem một nguyên tắc quan trọng trong pháp luật về bảo vệ môi trường biển. Phòng ngừa được hiểu việc chủ động ngăn chặn nhằm loại bỏ những nguyên nhân thể gây ra mối đe dọa đối với môi trường biển và đại dương trước khi hậu quả xảy ra

Do đó, mục đích của nguyên tắc này nhằm ngăn ngừa những phương hại cho môi trường biển do con người gây ra, từ đó giảm thiểu chi phí để khắc phục hậu qudo hành vi gây ô nhiễm môi trường, bảo vệ môi trường phát triển nền kinh tế bền vững

2.2. Nguyên tắc người gây ô nhiễm phải trả tiền: 

Nguyên tắc người gây ô nhiễm phải trả tiền thể hiện trong Nguyên tắc 16 của Tuyên bố Rio 1992 kêu gọi các quốc gia sử dụng cách tiếp cận người gây ô nhiễm phải chịu chi phí do ô nhiễm môi trường

Đây một nguyên tắc bản trong pháp luật về bồi thường thiệt hại do hành vi gây ô nhiễm môi trường. Nguyên tắc này yêu cầu người gây ô nhiễm phải chi trả cho các chi phí phát sinh do vấn đề ô nhiễm môi trường 

người đó gây ra, góp phần điều chnh hành vi của người gây ô nhiễm, làm giảm vấn đề ô nhiễm môi trường, giúp nhà nước giảm bớt chi phí cho việc giám sát tạo ra động lực kinh tế

Mặc , hiện vẫn chưa một điều ước quốc tế nào dành riêng cho vấn đề ô nhiễm môi trường biển do rác thải nhựa. Tuy nhiên, việc kiểm soát ngăn chặn ô nhiễm biển do rác thải nhựa hoàn toàn thể áp dụng các quy định của các điều ước nêu trên. Bởi, không quy định trực tiếp về rác thải nhựa những vấn đề này được đặt trong bối cảnh chung của các quy định trong các Công ước với mục đích chính của nhân loại bảo vệ gìn giữ môi trường biển. 

Đội ngũ Luật sư, Chuyên viên của Luật Dương Gia

Luật sư Nguyễn Văn Dương

Luật sư Nguyễn Văn Dương

Luật sư Đỗ Xuân Tựu

Luật sư Đỗ Xuân Tựu

Luật sư Đoàn Văn Ba

Luật sư Đoàn Văn Ba

Luật sư Đinh Thuỳ Dung

Luật sư Đinh Thuỳ Dung

Luật sư Vũ Thị Mai

Luật sư Vũ Thị Mai

Luật sư Nguyễn Đức Thắng

Luật sư Nguyễn Đức Thắng

Luật sư Vũ Văn Huân

Luật sư Vũ Văn Huân

Luật sư Nguyễn Hoài Bão

Luật sư Nguyễn Hoài Bão

Luật sư Nguyễn Văn Thư

Luật sư Nguyễn Văn Thư

Luật sư Nguyễn Thị Mỹ Hạnh

Luật sư Nguyễn Thị Mỹ Hạnh

Luật sư Nguyễn Ngọc Anh

Luật sư Nguyễn Ngọc Anh

Trần Thị Minh Hà

Trần Thị Minh Hà

Nguyễn Thị Ngọc Ánh

Nguyễn Thị Ngọc Ánh

Nguyễn Hà Diễm Chi

Nguyễn Hà Diễm Chi

Trần Thị Kiều Trinh

Trần Thị Kiều Trinh

Phan Thanh Nhàn

Phan Thanh Nhàn

Trần Thị Bảo Ngọc

Trần Thị Bảo Ngọc

Gọi luật sư Gọi luật sư Yêu cầu dịch vụ Yêu cầu dịch vụ
Call Zalo