Lười biếng là trạng thái khi người ta không muốn làm bất cứ điều gì, không có động lực để tiến thủ, và chỉ muốn thoải mái mà không phải làm việc. Đây là một hiện tượng xấu và nên khắc phục. Dưới đây là bài viết về chủ đề: Nghị luận về bệnh lười biếng của giới trẻ hay nhất, mời bạn đọc theo dõi.
Mục lục bài viết
1. Dàn ý Nghị luận về bệnh lười biếng của giới trẻ hay nhất:
a. Mở bài
Giới thiệu về vấn đề lười biếng trong xã hội hiện đại, một căn bệnh phổ biến ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của con người, đặc biệt là giới trẻ. Lười biếng không chỉ làm giảm hiệu quả công việc mà còn gây tác hại lâu dài đối với bản thân và xã hội.
b. Thân bài
– Giải thích:
Lười biếng là thái độ ngại khó, ngại khổ, không muốn làm việc, kể cả những việc thuộc trách nhiệm và nghĩa vụ của mình. Đây không chỉ là một thói quen xấu mà còn là một “căn bệnh” khó chữa. Người lười biếng thường tránh né công việc, thiếu ý chí phấn đấu và dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn.
– Bình luận về nguyên nhân:
+ Sự phát triển của xã hội và công nghệ khiến con người ít phải làm việc tay chân và dễ dàng sống dựa vào những thứ có sẵn.
+ Bản tính con người thường có xu hướng làm những việc mình thích hơn là làm những việc mình phải làm, điều này đặc biệt đúng với học sinh, sinh viên.
+ Lối sống phụ thuộc vào tiện nghi và thói quen dễ dàng.
– Biểu hiện của sự lười biếng:
+ Ngại khó, không muốn chịu khổ khi đối diện với công việc hay trách nhiệm. Mơ ước mà không hành động.
+ Lười biếng trong công việc: không hoàn thành nhiệm vụ công ty, không chịu đựng được công việc vất vả.
+ Lười biếng trong học tập: trốn học, quay bài, lật phao, không tự học mà phụ thuộc vào sự dễ dàng.
– Tác hại của sự lười biếng:
+ Làm giảm hiệu quả công việc, khiến cuộc sống gặp khó khăn.
+ Không đạt được thành công, gây ra sự thất vọng, chán nản.
+ Dễ mắc các thói xấu, vì “nhàn cư vi bất thiện”.
+ Làm phát sinh tệ nạn xã hội do thói quen tiêu khiển, sống không mục đích.
+ Nếu cả xã hội đều lười biếng, đất nước sẽ không thể phát triển được.
– Bình luận phản đề:
+ Chăm chỉ giúp tạo ra kết quả, giúp cuộc sống sung túc và đầy đủ hơn.
+ Tập thói quen chăm chỉ sẽ đem lại thành công và hạnh phúc.
+ Chăm chỉ giúp tránh xa tệ nạn xã hội và tạo dựng một xã hội phát triển.
+ Nếu mỗi cá nhân đều chăm chỉ, xã hội sẽ ngày càng thịnh vượng, tiến bộ.
– Bài học và nhận thức:
+ Lười biếng không phải là bản chất cố hữu mà là thói quen có thể thay đổi nếu quyết tâm.
+ Lười biếng khiến con người không thể đạt được mục tiêu, thiếu kiên nhẫn và ý chí để vượt qua khó khăn.
+ Cần nhận thức rằng lười biếng chỉ mang lại thất bại, không có lợi ích gì lâu dài.
– Hành động để chống lại lười biếng:
+ Rèn luyện thói quen tốt, duy trì sự kiên trì và cố gắng.
+ Lập thời gian biểu và tuân thủ nó để duy trì sự chăm chỉ.
+ Đặt mục tiêu rõ ràng và quyết tâm thực hiện nó mỗi ngày.
c. Kết bài
Khẳng định lại tác hại nghiêm trọng của sự lười biếng và tầm quan trọng của việc chăm chỉ trong mọi lĩnh vực của cuộc sống. Lười biếng là một “căn bệnh” nguy hiểm cần phải chữa trị ngay, để không làm ảnh hưởng đến tương lai. Mỗi người cần tự nỗ lực thay đổi thói quen, trở thành người chăm chỉ để chạm đến thành công và đạt được ước mơ của mình.
2. Nghị luận về bệnh lười biếng của giới trẻ hay nhất:
“Làm biếng cư xử không hề thiện”. Cụm từ này thể hiện rằng khi con người không có ý thức về việc học hỏi và làm việc, họ thường sẽ phát triển những thói xấu. Điều này là sự thật không bao giờ thay đổi. Bệnh lười biếng thật sự là một thói xấu mà gây ra nhiều rắc rối cho cuộc sống.
Lười biếng là trạng thái khi người ta không muốn làm bất cứ điều gì, không có động lực để tiến thủ, và chỉ muốn thoải mái mà không phải làm việc. Những người lười biếng thường có xu hướng sống dựa vào người khác, tránh xa công việc, và không muốn tập trung suy nghĩ hoặc lao động. Bệnh lười biếng có thể tồn tại dưới nhiều hình thức khác nhau như lười học, lười làm việc, lười chăm sóc bản thân,… Nhưng tất cả đều có tác động tiêu cực đối với sự phát triển của con người. Trước hết, lười biếng biến chúng ta thành những kẻ thất bại và tồi tệ.
Cuộc đời có thể coi là một cuộc đua, nơi mọi người tranh giành từng giờ, từng phút. Trong khi mọi người xung quanh chú trọng tích luỹ kiến thức, người lười biếng chỉ tập trung vào thú vui cá nhân. Kết quả, họ trở thành những người thiếu kiến thức, không đáng tin cậy và sớm bị loại. Ngoài ra, lười biếng cũng ảnh hưởng tiêu cực đến nhân cách. Nó khiến con người trở nên lười biếng, thiếu động lực và thường ưu tiên cái tôi cá nhân hơn lợi ích của cộng đồng. Không dừng lại ở đó, với tâm lý “ngồi mát ăn bát vàng,” nhiều người lười biếng có thể trở nên độc hại cho xã hội.
Để đáp ứng nhu cầu tức thời của bản thân, họ có thể tự kiêng nhẫn đổi lấy tiền và tiền bạc nhưng thường phải trả giá bằng cả cuộc đời. Nếu xã hội có quá nhiều người như vậy, thì đất nước sẽ gặp khó khăn trong việc phát triển và duy trì an ninh xã hội. Ý thức về tác hại của sự lười biếng, chúng ta cần phải kiên quyết đấu tranh để loại bỏ nó.
Mỗi cá nhân cần phải tự kiểm soát chính mình, không tự bao biện quá mức, và tập trung vào việc học hỏi và nâng cao đạo đức cá nhân. “Trên con đường đến thành công, không có dấu chân của kẻ lười biếng.”
3. Nghị luận về bệnh lười biếng của giới trẻ điểm cao:
Từ xưa đến nay, câu “Cần cù bù thông minh” đã trở thành một phần của tư duy xã hội, nhấn mạnh tầm quan trọng của sự cần cù và kiên nhẫn trong học tập và làm việc. Tuy nhiên, không thể phủ nhận sự hiện diện của sự lười biếng trong xã hội. Vậy làm thế nào chúng ta có thể giảm thiểu sự lười biếng này?
Để hiểu rõ hơn về sự lười biếng, trước hết, chúng ta cần xác định rằng nó là gì. Sự lười biếng không chỉ đơn giản là không làm việc, mà còn thể hiện sự kháng cự nội tâm, thiếu động lực và sẵn sàng để nhận mọi thứ theo mặc nhiên, kể cả những trách nhiệm và nhiệm vụ cần phải thực hiện.
Nguyên nhân chính của sự lười biếng thường xuất phát từ bản thân mỗi người. Một người có thể có hai phần bên trong, phần “con” và phần “người”. Nếu phần “con” chiếm ưu thế, người đó có thể dễ dàng dẫn đến việc chỉ thích thụ động, hưởng thụ, và tránh xa công việc. Thay vì làm việc, họ muốn thư giãn và tránh trách nhiệm. Ví dụ, ai muốn rời khỏi chiếc chăn ấm để học bài? Những người có quyết tâm sẽ kiểm soát được sự lười biếng và dấn thân vào việc học. Trong khi đó, những người lười biếng sẽ tiếp tục nằm dài, bất chấp hậu quả là bài kiểm tra thiếu điểm.
Nguyên nhân khác liên quan đến sự phát triển của xã hội và công nghệ. Sự phát triển của khoa học và công nghệ đã mang lại cho con người nhiều tiện ích, giảm bớt nhu cầu vận động và tư duy. Việc này dần khiến con người trở nên lười biếng, trì trệ và mất linh hoạt. Sự phụ thuộc vào máy móc và tiện ích có sẵn không phải lúc nào cũng là lựa chọn tốt. Máy móc và những giải pháp tiện lợi có thể giới hạn sự sáng tạo của con người. Ví dụ, việc cung cấp bài văn mẫu trên khắp mọi nơi có thể khiến nhiều người chỉ việc chép lại mà không suy nghĩ. Thay vì tự mình tìm lời giải cho bài tập toán, họ chọn cách sao chép từ nguồn có sẵn.
Sự phát triển của thiết bị công nghệ và Internet cũng góp phần làm cho lười biếng trở nên phổ biến hơn. Khi ngồi học hoặc làm việc, chúng ta thường dễ bị cuốn vào thế giới trực tuyến, mất đi sự tập trung vào công việc. Lướt Facebook, xem video hoặc chơi trò chơi trực tuyến trở nên hấp dẫn hơn học tập. Chúng ta thường tự dối lòng rằng “chỉ thư giãn một chút” và sau đó sẽ học. Tuy nhiên, thường xuyên “một chút” này trở thành cả buổi tối và kết quả là chúng ta hoàn toàn quên việc học. Tâm lý này nếu kéo dài có thể dẫn đến sự lười biếng trở thành thói quen và gây hậu quả cho sự phát triển của cá nhân và xã hội.
Vì vậy, để đối phó với sự lười biếng, mỗi người cần nhận thức về tác hại của nó. Họ cần xây dựng kế hoạch thời gian và tuân thủ nó một cách nghiêm ngặt. Chú trọng vào việc tự lựa chọn và tự nỗ lực để hoàn thành nhiệm vụ thay vì dựa vào những giải pháp có sẵn. Quan trọng nhất, họ cần có quyết tâm mạnh mẽ để đánh bại sự lười biếng và biến những ước mơ thành hiện thực.
Dù lười biếng có thể hiện diện sau những ngày làm việc hay học tập căng thẳng, nó không nên trở thành một thói quen. Mỗi cá nhân cần tự nhắc nhở bản thân về tác hại của sự lười biếng và quyết tâm vượt qua nó để phát triển bản thân và đạt được mục tiêu của cuộc đời.