Trong đời sống truyền thống của người Việt, từ đường và nhà thờ họ không chỉ là nơi thờ cúng tổ tiên mà còn mang ý nghĩa tâm linh, gắn liền với lịch sử và sự gắn kết của cả dòng tộc qua nhiều thế hệ. Tuy nhiên, khi phát sinh tranh chấp liên quan đến quyền sở hữu hoặc sử dụng đất từ đường, câu hỏi thường được đặt ra là: Từ đường, nhà thờ họ có phải chia di sản thừa kế hay không?
CÔNG TY LUẬT TNHH DƯƠNG GIA
TRỤ SỞ CHÍNH TẠI HÀ NỘI
Địa chỉ: Số 89 Tô Vĩnh Diện, phường Khương Đình, thành phố Hà Nội.
Tổng đài tư vấn pháp luật: 1900.6568
Số điện thoại Luật sư: 037.6999996
Email: dichvu@luatduonggia.vn
Mục lục bài viết
1. Nhà từ đường, nhà thờ họ có phải chia di sản thừa kế không?
Trước tiên, ta cùng tìm hiểu về khái niệm nhà từ đường, nhà thờ họ. Pháp luật Việt Nam hiện không có khái niệm cụ thể về “nhà từ đường, nhà thờ họ”. Có thể hiểu nhà từ đường, nhà thờ họ là một nơi vô cùng thiêng liêng để thờ cúng tổ tiên của một dòng họ. Truyền thống thờ cúng tổ tiên đã xuất hiện từ xa xưa của lịch sử nhân loại, bao gồm các hình thức lễ nghi, cúng báo nhằm thể hiện tấm lòng thành kính đạo lý uống nước nhớ nguồn biết ơn tổ tiên của người Việt Nam – đây là một nét đẹp văn hóa của người Việt Nam.
Trước đây, theo cổ Luật Việt Nam thì người có của mà chết vô hậu, vợ hay chồng hoặc anh em có bổn phận phải lập hương hỏa để cúng giỗ người ấy. Ngày nay việc thờ cúng tổ tiên không còn bắt buộc như trước nữa mà sẽ dựa trên tinh thần tự nguyện của các bên hoặc do người có di sản để lại di chúc, trong đó rêu rõ ý nguyện của mình là muốn dành một di sản để thờ cúng sau khi mình chết đi. Nhiều người đặt ra câu hỏi: Nhà từ đường, nhà thờ họ có phải chia di sản thừa kế không?
Căn cứ Điều 211 Bộ luật Dân sự 2015 có quy định về sở hữu chung của cộng đồng như sau:
- Sở hữu chung của cộng đồng là sở hữu của dòng họ, thôn, ấp, bản, làng, buôn, phum, sóc, cộng đồng tôn giáo và cộng đồng dân cư khác đối với tài sản được hình thành theo tập quán, tài sản do các thành viên của cộng đồng cùng nhau đóng góp, quyên góp, được tặng cho chung hoặc từ các nguồn khác phù hợp với quy định của pháp luật nhằm mục đích thỏa mãn lợi ích chung hợp pháp của cộng đồng;
- Các thành viên của cộng đồng cùng quản lý, sử dụng, định đoạt tài sản chung theo thỏa thuận hoặc theo tập quán vì lợi ích chung của cộng đồng nhưng không được vi phạm điều cấm của luật, không trái đạo đức xã hội;
- Tài sản chung của cộng đồng là tài sản chung hợp nhất không phân chia.
Bên cạnh đó, tại Điều 645 Bộ luật Dân sự 2015 có quy định về di sản dùng cho việc thờ cúng như sau:
- Trường hợp người lập di chúc để lại một phần di sản dùng vào việc thờ cúng thì phần di sản đó không được chia thừa kế và được giao cho người đã được chỉ định trong di chúc quản lý để thực hiện việc thờ cúng; nếu người được chỉ định không thực hiện đúng di chúc hoặc không theo thỏa thuận của những người thừa kế thì những người thừa kế có quyền giao phần di sản dùng vào việc thờ cúng cho người khác quản lý để thờ cúng;
- Trường hợp người để lại di sản không chỉ định người quản lý di sản thờ cúng thì những người thừa kế cử người quản lý di sản thờ cúng;
- Trường hợp tất cả những người thừa kế theo di chúc đều đã chết thì phần di sản dùng để thờ cúng thuộc về người đang quản lý hợp pháp di sản đó trong số những người thuộc diện thừa kế theo pháp luật;
- Trường hợp toàn bộ di sản của người chết không đủ để thanh toán nghĩa vụ tài sản của người đó thì không được dành một phần di sản dùng vào việc thờ cúng.
Như vậy: Từ đường và nhà thờ họ về bản chất là tài sản phục vụ mục đích thờ cúng chung của cả dòng tộc, được các thành viên trong họ cùng gìn giữ, quản lý và sử dụng theo tập quán cũng như theo thỏa thuận chung. Đây không phải là tài sản thuộc sở hữu riêng của một cá nhân để có thể định đoạt hoặc phân chia như di sản thông thường.
Trong trường hợp tài sản đã được xác lập rõ ràng là tài sản chung của dòng họ hoặc tài sản dùng vào việc thờ cúng theo quy định pháp luật thì KHÔNG đặt ra việc chia thừa kế đối với từ đường, nhà thờ họ (ngoại trừ trường hợp đặc biệt theo Mục 2). Việc quản lý và sử dụng tài sản này phải bảo đảm đúng mục đích thờ cúng, duy trì truyền thống và tránh làm phát sinh quyền sở hữu riêng của bất kỳ cá nhân nào.
2. Khi nào không được dùng di sản vào mục đích làm từ đường, nhà thờ họ?
Khoản 2 Điều 645 Bộ luật Dân sự 2015 quy định: Trường hợp toàn bộ di sản của người chết không đủ để thanh toán nghĩa vụ tài sản của người đó thì không được dành một phần di sản dùng vào việc thờ cúng.
Như vậy: Tài sản dùng vào việc thờ cúng chỉ được xác lập khi di sản của người chết còn đủ để thực hiện các nghĩa vụ tài sản. Trường hợp toàn bộ di sản không đủ để thanh toán các khoản nợ, nghĩa vụ tài chính hoặc các nghĩa vụ khác của người chết thì không được dành một phần di sản để dùng vào việc thờ cúng. Nói cách khác, việc ưu tiên thanh toán nghĩa vụ tài sản được đặt lên trước quyền định đoạt phần di sản dành cho mục đích thờ cúng.
Trong trường hợp phần di sản đã được xác định dùng vào việc thờ cúng nhưng sau đó buộc phải bán để thanh toán nghĩa vụ tài sản, nếu sau khi thực hiện nghĩa vụ mà vẫn còn dư giá trị tài sản thì phần còn lại sẽ được giao cho người được chỉ định trong di chúc để tiếp tục quản lý và thực hiện việc thờ cúng theo ý chí của người để lại di sản.
Nếu người được chỉ định quản lý không thực hiện đúng nội dung di chúc hoặc không tuân theo thỏa thuận của những người thừa kế thì các đồng thừa kế có quyền thống nhất giao phần di sản dùng vào việc thờ cúng cho người khác quản lý nhằm bảo đảm việc thờ cúng được thực hiện đúng mục đích và ổn định lâu dài. Trường hợp người để lại di sản không chỉ định người quản lý tài sản thờ cúng trong di chúc thì những người thừa kế có quyền thỏa thuận cử một người đại diện quản lý phần di sản này.
Đặc biệt, nếu toàn bộ những người thừa kế theo di chúc đều đã chết thì phần di sản dùng vào việc thờ cúng sẽ thuộc về người đang quản lý hợp pháp di sản đó trong số những người thuộc diện thừa kế theo pháp luật. Quy định này nhằm bảo đảm tính liên tục của việc thờ cúng và tránh tình trạng tài sản thờ cúng bị bỏ ngỏ hoặc phát sinh tranh chấp.
3. Tranh chấp thường gặp về từ đường, nhà thờ họ và di sản thừa kế:
Mặc dù từ đường, nhà thờ họ về bản chất là tài sản phục vụ mục đích thờ cúng chung của dòng tộc, nhưng trên thực tế đây lại là loại tài sản thường xuyên phát sinh tranh chấp. Nguyên nhân chủ yếu xuất phát từ việc không xác định rõ nguồn gốc hình thành tài sản, không có giấy tờ pháp lý đầy đủ hoặc có sự nhầm lẫn giữa tài sản chung dòng họ và tài sản riêng của cá nhân. Dưới đây là những dạng tranh chấp phổ biến nhất.
3.1. Tranh chấp về việc có được chia thừa kế nhà thờ họ hay không?
Đây là dạng tranh chấp thường gặp nhất. Một số thành viên trong gia đình cho rằng nhà thờ họ được xây dựng trên đất đứng tên cá nhân nên phải được chia thừa kế theo pháp luật. Trong khi đó, các thành viên khác lại cho rằng đây là tài sản thờ cúng chung của dòng họ nên không được phân chia. Tranh chấp này thường phụ thuộc vào việc xác định:
- Nguồn gốc đất là tài sản riêng hay tài sản chung dòng họ;
- Có di chúc xác định rõ mục đích thờ cúng hay không;
- Quá trình quản lý, sử dụng thực tế qua nhiều thế hệ.
Nếu chứng minh được tài sản được dành riêng cho mục đích thờ cúng và có sự đồng thuận của dòng họ thì về nguyên tắc không đặt ra việc chia thừa kế.
3.2. Tranh chấp về quyền quản lý và đại diện nhà thờ họ:
Trong nhiều trường hợp, mâu thuẫn không nằm ở việc chia tài sản mà ở quyền quản lý từ đường. Các vấn đề thường phát sinh gồm:
- Ai là người đại diện hợp pháp quản lý tài sản thờ cúng?
- Người quản lý có quyền cho thuê, sửa chữa hoặc định đoạt tài sản hay không?
- Có được tự ý chuyển nhượng đất từ đường không?…
Nếu không có quy ước dòng họ hoặc không có di chúc chỉ định rõ người quản lý, tranh chấp rất dễ phát sinh và có thể kéo dài nhiều năm.
3.3. Tranh chấp khi tài sản thờ cúng đứng tên cá nhân:
Một tình huống pháp lý phức tạp là trường hợp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đứng tên một cá nhân nhưng thực tế đất được sử dụng làm từ đường trong nhiều năm.
Khi người đứng tên qua đời, những người thừa kế có thể yêu cầu chia thừa kế theo quy định pháp luật. Trong khi đó, các thành viên dòng họ khác cho rằng đất đó là tài sản chung dòng họ mà không phải là tài sản riêng.
Việc giải quyết tranh chấp sẽ phụ thuộc vào chứng cứ chứng minh nguồn gốc tài sản, công sức đóng góp của các thành viên và mục đích sử dụng ổn định, lâu dài.
3.4. Tranh chấp liên quan đến việc chuyển nhượng hoặc sử dụng sai mục đích:
Một số trường hợp người quản lý từ đường tự ý:
- Chuyển nhượng một phần đất;
- Xây dựng công trình không phục vụ mục đích thờ cúng;
- Sử dụng đất vào mục đích kinh doanh.
Từ đó có thể dẫn đến tranh chấp nội bộ dòng họ hoặc bị yêu cầu hủy giao dịch nếu vi phạm mục đích sử dụng đất theo quy định pháp luật.
THAM KHẢO THÊM:

Tư vấn pháp luật qua Zalo


