Nhân vật Kiều Phương trong truyện ngắn “Bức tranh của em gái tôi” của Tạ Duy Anh hiện lên với hình ảnh một cô bé hồn nhiên, trong sáng, giàu lòng yêu thương và sở hữu tài năng hội họa đặc biệt, đã để lại trong bạn đọc ấn tượng sâu sắc. Xin mời bạn đọc cùng theo dõi bài viết sau về Cảm nhận về nhân vật cô em gái Kiều Phương hay nhất.
Mục lục bài viết
1. Cảm nhận về nhân vật cô em gái Kiều Phương hay nhất:
Trong chương trình ngữ văn lớp 6 – tập II, em đã được học truyện ngắn Bức tranh của em gái tôi và nhân vật Kiều Phương cô em gái – với lòng nhân hậu đã tỏa sáng trong tâm trí em.
Sau khi đọc xong câu chuyện, em nhận ra rằng tác phẩm không chỉ đơn thuần ca ngợi phẩm chất tốt đẹp của cô em gái mà quan trọng hơn muốn hướng người đọc tới sự tỉnh thức ở nhân vật người anh qua việc trình bày những biến đổi trong tâm trạng của nhân vật này. Đây chính là chủ đề cốt lõi của tác phẩm. Nhân vật người anh đóng vai trò trung tâm trong việc truyền tải tư tưởng và thông điệp của câu chuyện. Tuy nhiên, dù không phải nhân vật chính, Kiều Phương vẫn để lại trong em niềm cảm phục và sự trân trọng sâu sắc.
Vẻ đẹp của Kiều Phương không được tác giả trực tiếp miêu tả, cũng không phải do cô bé tự bộc lộ, mà dần được hiện lên qua ánh nhìn và lời kể của người anh. Ban đầu, người anh luôn tỏ ra coi thường em gái, thậm chí đố kị với tài năng của em. Nhưng càng về sau, vẻ đẹp ấy càng tỏa sáng, để rồi đến cuối truyện, nó in sâu trong lòng người anh, khiến cậu thay đổi suy nghĩ và đồng thời gợi nhiều xúc cảm cho người đọc. Vẻ đẹp đó là gì vậy? Đó chính là sự hồn nhiên, tinh nghịch, tài năng hội họa cùng tấm lòng trong sáng, nhân hậu của Kiều Phương.
Nếu không hồn nhiên, làm sao cô bé có thể vui vẻ chấp nhận biệt danh “Mèo” mà người anh đặt cho, thậm chí còn tự hào dùng nó để xưng hô với bạn bè? Sự hồn nhiên ấy còn thể hiện trong thói quen lục lọi đồ đạc với niềm thích thú vô tư. Khi người anh tỏ vẻ khó chịu, cô bé vẫn ngây thơ đáp: “Mèo mà lại! Em không phá là được chứ gì?”. Đặc biệt, khi chế bột vẽ, cô bé vừa làm vừa hát, có vẻ vui lắm. Một cô bé quá đỗi hồn nhiên, đáng yêu đến lạ!
Điều đáng trân quý hơn cả ở Kiều Phương không chỉ là sự hồn nhiên mà còn là tài năng hội họa thiên bẩm của em. Theo lời chú Tiến Lê, cô bé thực sự là một thiên tài. Sáu bức tranh mà “Mèo” âm thầm vẽ đã khiến mọi người kinh ngạc, bởi đó không chỉ là những bức vẽ đơn thuần mà còn là tác phẩm có thể “đóng khung treo ở bất cứ phòng tranh nào.” Khi chứng kiến tài năng của con gái, bố Mèo đã không giấu nổi niềm vui sướng mà thốt lên: “Ôi, con đã cho bố một bất ngờ quá lớn!”, còn mẹ em cũng xúc động đến nghẹn ngào.
Tài năng ấy càng được khẳng định khi bức tranh của Kiều Phương giành giải nhất sau một tuần tham gia trại thi vẽ quốc tế. Cả nhà vỡ òa trong niềm vui, riêng chỉ có người anh của Mèo lại lặng lẽ buồn. Nhưng chính lúc này, tấm lòng trong sáng, nhân hậu của Kiều Phương lại càng tỏa sáng rực rỡ. Cô bé không hề kiêu ngạo mà vẫn dành trọn tình cảm yêu thương cho anh trai: “Nó lao vào ôm cổ tôi, nhưng tôi viện cớ đang dở việc, đẩy nhẹ nó ra. Tuy thế, nó vẫn kịp thì thầm vào tai tôi: Em muốn cả anh cùng đi nhận giải.” Chỉ một câu nói, một hành động nhỏ cũng đủ để lột tả một tâm hồn thuần khiết, trong trẻo và đáng yêu biết bao!
“Con có nhận ra con không?”
Nhân vật người anh chợt lặng đi trước câu hỏi ấy của mẹ. Cậu nhìn vào bức tranh mà em gái vẽ, nhưng không chỉ thấy hình ảnh bên ngoài mà còn soi chiếu chính tâm hồn mình trong đó. Phải chăng đây là khoảnh khắc tự nhận thức sâu sắc nhất? Bức tranh ấy dường như không phải là một tác phẩm nghệ thuật mà chính là tấm gương phản chiếu tình cảm trong veo và lòng nhân hậu của Kiều Phương. Chính nhờ đó, người anh dần nhận ra những hạn chế trong lòng tự ái, sự đố kị của mình để từ đó hoàn thiện bản thân hơn.
“Bức tranh của em gái tôi” không được vẽ bằng chất liệu hội họa. Nó được vẽ bằng chính những diễn biến tâm trạng của người anh. Qua giọng kể đầy xúc động của nhân vật, ta thấy được hình ảnh một cô bé Kiều Phương nhân hậu, đáng yêu, một “Mèo con” vô tư, trong sáng. Đó cũng chính là vẻ đẹp chân thật và giản dị của những đứa trẻ trong cuộc sống đời thường mà ta có thể bắt gặp ở bất cứ đâu.
2. Cảm nhận về nhân vật cô em gái Kiều Phương đặc sắc:
Tạ Duy Anh là một nhà văn có phong cách sáng tác độc đáo, giàu sáng tạo, vừa chân thành, vừa sâu sắc mà vẫn đầy cảm xúc. Truyện ngắn “Bức tranh của em gái tôi” là một tác phẩm giàu ý nghĩa, đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc. Đặc biệt, hình ảnh cô bé Kiều Phương – nhân vật mà tác giả gửi gắm bao điều tốt đẹp – đã trở thành điểm sáng đầy cuốn hút của câu chuyện.
Tác phẩm được viết theo ngôi kể thứ nhất, giúp câu chuyện trở nên chân thực và gần gũi hơn. Suốt mạch truyện là những diễn biến tâm lý phức tạp của người anh, từ đố kị, hờn ghen đến sự thức tỉnh và xúc động. Tuy nhiên, giữa những dòng cảm xúc ấy, Kiều Phương hiện lên như một điểm sáng rực rỡ, mang đến sự hài hòa và vẻ đẹp tuyệt vời cho tác phẩm. Đó là một cô bé hồn nhiên, bình dị nhưng cũng đầy sâu sắc. Một vẻ đẹp không chỉ thể hiện qua tính cách mà còn ẩn chứa trong những bức tranh cô vẽ ra.
Kiều Phương là một cô bé tinh nghịch, trong sáng và có niềm đam mê mãnh liệt với hội họa. Tác giả đã miêu tả niềm say mê ấy một cách cụ thể qua hình ảnh cô bé tự tìm tòi, sáng tạo, từ việc lén vẽ mỗi ngày đến việc dùng nhọ nồi làm màu vẽ. Khi được bạn của bố phát hiện ra tài năng, cô bé càng thêm quyết tâm và nuôi dưỡng ước mơ trở thành họa sĩ.
Dù bị anh trai đặt cho biệt danh “Mèo” vì thói quen lục lọi đồ đạc, Kiều Phương vẫn vui vẻ chấp nhận, thậm chí còn tự hào khoe với bạn bè. Sự hồn nhiên và đáng yêu của cô bé càng được chứng tỏ rõ qua những lời đối đáp đầy tinh nghịch: “Nó vênh mặt: ‘Mèo mà lại! Em không phá là được!’”. Dù anh trai có khó chịu đến đâu, Kiều Phương vẫn giữ được thái độ vui tươi, trong sáng, không hề giận dỗi hay phản ứng tiêu cực. Chính sự vô tư và nhân hậu ấy đã khiến nhân vật trở nên đáng yêu, để lại nhiều thiện cảm sâu sắc trong lòng người đọc.
Điều khiến người ta khâm phục nhất ở Kiều Phương không chỉ là tài năng hội họa thiên bẩm mà còn là tâm hồn trong sáng, giàu tình cảm của cô bé. Khi phát hiện ra khả năng vẽ tranh của con gái, bố mẹ đã không giấu nổi niềm vui và xúc động: “Ôi con đã cho bố một bất ngờ quá lớn.” Dù người anh tỏ ra lạnh lùng, thậm chí thường xuyên gắt gỏng vì ghen tị với em, nhưng Kiều Phương vẫn luôn dành cho anh sự yêu thương, trân trọng. Cô bé chưa bao giờ giận dỗi hay oán trách, ngược lại vẫn tin yêu và trân trọng anh hết mực.
Đặc biệt hơn hết là tấm lòng bao dung và tình cảm chân thành mà Kiều Phương dành cho anh trai trong bức tranh đoạt giải. Dù anh trai luôn xa cách và ghen tị, cô bé chưa từng oán giận mà vẫn nhìn anh với sự yêu quý và ngưỡng mộ. Trong bức tranh ấy, hình ảnh người anh hiện lên với đôi mắt sáng, đang nhìn ra khung cửa sổ, toát lên vẻ đẹp trong trẻo và đầy ấm áp. Đây chính là chi tiết đắt giá, khiến người đọc không khỏi xúc động về tình cảm anh em trong gia đình. Quan trọng hơn, chính bức tranh ấy đã làm lay động trái tim người anh, khiến cậu nhận ra sự ích kỷ của bản thân. Khoảnh khắc nhìn thấy bức tranh, cậu vừa hối hận, vừa xấu hổ, nhưng cũng tràn đầy biết ơn trước tình cảm chân thành của em gái.
Kiều Phương không những là một cô bé hồn nhiên, tài năng mà còn có tấm lòng nhân hậu, vị tha, khiến bất cứ ai cũng phải khâm phục và ngưỡng mộ.
Nhờ sự am hiểu sâu sắc về thế giới trẻ thơ, nhà văn Tạ Duy Anh đã khắc họa nên một nhân vật đầy sức sống và giàu cảm xúc. Qua hình ảnh Kiều Phương, ông không chỉ gửi gắm những thông điệp đẹp đẽ về tình anh em mà còn truyền tải đến bạn đọc bài học sâu sắc về lòng nhân ái, sự bao dung và tình yêu thương trong gia đình.
Với cách kể chuyện nhẹ nhàng, tâm tình mà sâu lắng, tác giả đã để lại tình cảm tốt đối với bạn đọc về nhân vật Kiều Phương. Qua đó cũng ngợi ca tình anh em chân thành mà thắm thiết.
3. Cảm nhận về nhân vật cô em gái Kiều Phương ngắn gọn:
Trong truyện ngắn “Bức tranh của em gái tôi” của Tạ Duy Anh, nhân vật Kiều Phương hiện lên với vẻ đẹp hồn nhiên, nhân hậu và tài năng, đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Cô bé được khắc họa qua góc nhìn của người anh trai, người đã đặt cho em biệt danh “Mèo” chỉ vì khuôn mặt lúc nào cũng lấm lem màu vẽ. Thế nhưng, thay vì khó chịu, Kiều Phương lại vui vẻ chấp nhận cái tên ấy, cho thấy sự vô tư, đáng yêu và trong sáng của cô bé này.
Không chỉ vậy, cô bé còn sở hữu năng khiếu hội họa đặc biệt. Tài năng của Kiều Phương được chú Tiến Lê – một người bạn của bố – phát hiện và đánh giá rất cao. Nhờ đó, cô bé có cơ hội tham gia trại thi vẽ quốc tế và xuất sắc giành giải nhất. Trước sự lạnh lùng, ghen tị của anh trai, Kiều Phương vẫn luôn dành cho anh tình cảm yêu thương chân thành. Khi biết tin mình đoạt giải, cô bé không hề kiêu hãnh hay xa cách, mà ngược lại, còn ôm chầm lấy anh, tha thiết mong muốn anh cùng đi nhận giải. Với cô bé, anh trai không chỉ là người thân yêu nhất mà còn là nguồn cảm hứng đặc biệt cho những bức tranh của mình. Chính vì vậy, bức tranh dự thi của Kiều Phương đã vẽ anh trai mình hiện lên với một hình ảnh thật đẹp đẽ, toát lên thần thái đáng quý mà ngay cả bản thân cậu cũng không nhận ra.
Bức tranh ấy đã trở thành bước ngoặt khiến người anh thức tỉnh, nhận ra lỗi lầm của mình và học cách trân trọng em gái hơn. Với nghệ thuật xây dựng nhân vật độc đáo, đặc biệt là việc sử dụng ngôi kể thứ nhất để khắc họa diễn biến tâm lý nhân vật cách tinh tế, Tạ Duy Anh đã thành công trong việc tạo nên hình tượng Kiều Phương – một cô bé tài năng, nhân hậu, giàu lòng bao dung. Qua đó, tác phẩm ngợi ca tình anh em cùng để lại bài học sâu sắc về sự yêu thương và trân trọng tình cảm gia đình.
THAM KHẢO THÊM: