Với lối viết độc đáo và một phần dựa trên ký ức tuổi thơ, tác giả đã khắc họa thành công nhân vật hai chị em Liên với những cảm xúc, tính cách ngây thơ mà sâu sắc. Dưới đây là bài viết về: Phân tích nhân vật Liên và An trong Hai đứa trẻ hay chọn lọc.
Mục lục bài viết
1. Dàn ý phân tích nhân vật Liên và An trong Hai đứa trẻ hay chọn lọc:
1.1 Mở bài:
– Giới thiệu tác giả và tác phẩm.
– Khái quát về nhân vật Liên và An.
1.2 Thân bài:
– Khái quát về truyện ngắn, bao gồm hoàn cảnh sáng tác và giá trị nội dung.
– Phân tích nhân vật Liên và An, bao gồm:
+ Hai chị em có những nét ngây thơ và suy tư.
+ Hai chị em phải bước vào cuộc sống mưu sinh quá sớm.
+ Hình ảnh những con người ở phố huyện trong cái nhìn của hai chị em.
+ Hai chị em ước mơ về một cuộc sống tươi đẹp hơn.
1.3 Kết bài:
Khái quát ý nghĩa hình tượng hai chị em Liên và An.
2. Phân tích nhân vật Liên và An trong Hai đứa trẻ hay chọn lọc:
Truyện ngắn “Hai đứa trẻ” nằm trong tập “Nắng trong vườn” (1938) của Thạch Lam là một tác phẩm đầy ấn tượng. Với lối viết riêng biệt và phần nào dựa trên những ký ức tuổi thơ, nhà văn đã tạo dựng thành công hình ảnh hai chị em Liên, khắc họa sâu sắc những tâm trạng, tính cách và suy nghĩ của những đứa trẻ tưởng như vô tư nhưng lại chứa đựng những cảm xúc tinh tế và sâu sắc.
Khung cảnh chiều buông trên phố huyện nghèo đã làm nổi bật hai chị em Liên. Cậu bé An, ngây thơ và nhút nhát, còn quá nhỏ để hiểu rõ sự tĩnh lặng và buồn bã xung quanh. Cậu chỉ đơn giản làm theo lời mẹ dặn và dưới sự hướng dẫn của chị Liên, mà không nhận ra được nỗi buồn của thời khắc ngày tàn. Với An, mọi thứ chỉ là một lần nữa cùng chị ra ga ngắm đoàn tàu. Trong khi đó, Liên, với trái tim nhạy cảm, cảm nhận rõ nỗi buồn man mác toát ra từ cảnh chiều tà nơi phố huyện.
Liên thấy trong màu sắc của buổi chiều: đám mây hồng nhạt giống như viên than nguội dần, cây tre in rõ nét trên nền trời, tiếng trống cầm canh vang vọng, tiếng ếch nhái từ xa vọng lại, cùng tiếng muỗi vo ve trong góc nhà. Những hình ảnh và âm thanh này không chỉ tô điểm cho bức tranh làng quê yên bình mà còn chứa đựng sự u buồn trong tâm trạng của Liên. Phiên chợ cuối ngày – vốn là khoảnh khắc nhộn nhịp nhất của phố huyện – cũng đã lụi tàn, để lại một sự tĩnh mịch.
Dấu vết của phiên chợ chỉ còn lại những tàn dư như rác rưởi, “mùi ẩm thấp”, và những chiếc lá thị, lá nhãn. Những hình ảnh này làm cho Liên cảm nhận được sự nhỏ bé và vô vọng của cuộc sống. Khi nhìn thấy những đứa trẻ nghèo lom khom nhặt nhạnh những vật bỏ đi, Liên cảm thấy thương chúng, nhưng đồng thời nhận ra chính mình cũng chẳng hơn gì. Cả hai chị em cũng mong muốn được vui đùa như những đứa trẻ khác, nhưng trách nhiệm trông hàng đã khiến họ mất đi sự vô tư ấy. Thực tại khắc nghiệt buộc hai chị em phải bước vào cuộc sống mưu sinh từ sớm.
Bóng tối của phố huyện phủ lên cả không gian và cuộc sống, khi hai chị em ngồi trên võng nhìn về những ánh đèn lập lèo, mong tìm thấy ánh sáng mạnh mẽ hơn. Bóng đêm tượng trưng cho cuộc sống u ám của họ, và dù có tìm kiếm đến những ánh sao trên trời cao, bóng tối vẫn không thể bị xua tan. Họ chỉ có thể chìm trong cái nhìn xa xăm, thăm thẳm của đêm tối.
Dưới bầu trời đêm “êm như nhung và thoảng qua gió mát “, những con người phố huyện xuất hiện qua đôi mắt của Liên. Trong khi An đã bắt đầu buồn ngủ, Liên vẫn lặng lẽ quan sát cuộc sống xung quanh. Chị Tí với gánh hàng nước chẳng kiếm được bao nhiêu, bác Siêu với gánh phở suốt đêm không bán được gì, gia đình bác Sẩm nghèo nàn ngồi cạnh cây đàn bầu run rẩy, và bà cụ Thi điên lặng lẽ uống rượu rồi cười phá lên giữa đêm khuya.
Tất cả những con người ấy, lầm lũi và nhẫn nhục, đều phản ánh sự nghèo khó và tuyệt vọng của phố huyện, họ sống trong bóng tối, mong chờ một điều gì đó tươi sáng hơn xuất hiện. Và rồi, hai chị em Liên ngắm đoàn tàu từ Hà Nội đi qua, mang theo ánh sáng và ký ức tuổi thơ về những ngày vui vẻ bên bờ hồ. Trong sự túng thiếu, ngay cả những đứa trẻ cũng nhận ra cái khổ, và từ đó nảy sinh những ước mơ về một cuộc sống tươi sáng hơn.
Như vậy, Thạch Lam đã xây dựng hai nhân vật gần gũi và sâu sắc. Qua họ, ông không chỉ thể hiện sự hấp dẫn của tác phẩm mà còn phản ánh tình cảnh nghèo nàn của phố huyện và tình trạng khó khăn chung của miền Bắc thời bấy giờ.
3. Phân tích nhân vật Liên và An trong Hai đứa trẻ chọn lọc hay nhất:
Thạch Lam là một tác giả truyện ngắn được nhiều độc giả yêu mến, không bởi vì cốt truyện phức tạp hay tình tiết gay cấn, mà bởi ông đã tạo dựng một phong cách truyện riêng biệt: những câu chuyện đầy tâm tình. Điều cuốn hút trong truyện ngắn của Thạch Lam nằm ở việc khắc họa sâu sắc tâm trạng nhân vật. Điều này được thể hiện rõ qua cảm xúc của cô bé Liên trong truyện ngắn “Hai đứa trẻ,” khi cô bé thức chờ chuyến tàu đêm đi qua phố huyện. Tại sao đêm nào Liên và em trai lại thức để đợi đoàn tàu đi qua? Cảm xúc chờ đợi của Liên có ý nghĩa gì? Để hiểu điều này, ta phải xem xét cuộc sống của hai chị em tại phố huyện.
Đó là một cuộc sống buồn bã, đơn điệu, lụi tàn và đầy sự đáng thương ở nơi phố huyện nghèo nàn vào khoảnh khắc ngày tàn. Phiên chợ chiều đã kết thúc, lộ rõ sự thiếu thốn và tiêu điều qua hình ảnh những đứa trẻ cúi lom khom nhặt nhạnh trong đống rác rưởi. Tiếng trống thu không vang vọng, từng nhịp một mệt mỏi và rời rạc, mang đến nỗi buồn thấm sâu vào lòng người. Đêm xuống, bóng tối bao phủ khắp nơi, cuốn lấy những mảnh đời nhỏ bé, lầm lũi như những chiếc bóng: mẹ con chị Tí bán hàng nước, bác Siêu bán phở, gia đình bác xẩm với manh chiếu cũ, chiếc chậu thau và đứa bé bò lổm ngổm trên rác bẩn, bà cụ điên mua rượu rồi cười lớn giữa đêm khuya. Ngay cả ánh lửa nhỏ từ gánh phở của bác Siêu cũng chỉ chiếu ra một vầng sáng yếu ớt, và ngọn đèn của chị Tí cũng chỉ soi sáng được một góc nhỏ bé – biểu tượng cho cuộc đời tăm tối của những con người nơi đây.
Hình ảnh ngọn đèn của chị Tí xuất hiện đi xuất hiện lại đến bảy lần trong truyện ngắn, như một biểu tượng ám ảnh về cuộc sống nhạt nhòa, yếu ớt và đáng thương ở phố huyện tối tăm. Giữa bối cảnh ảm đạm này, Thạch Lam đã lột tả tâm trạng của Liên khi chờ đợi chuyến tàu đêm. Cô bé từng sống ở một nơi không nghèo khó và u tối như thế. Với Liên, Hà Nội hiện lên như một ký ức xa xăm, mơ hồ nhưng luôn rực rỡ với ánh sáng và niềm vui. Cuộc sống của Liên tại phố huyện mỗi ngày đều giống nhau, lặp đi lặp lại một cách nhàm chán và đơn điệu: mở cửa, dọn hàng, bán hàng, rồi lại thu dọn. Những món hàng nhỏ bé không bao giờ thay đổi: một bao diêm, vài cuộn chỉ, mấy bánh xà phòng… Hình ảnh chiếc chõng tre cũ, sắp gãy xuất hiện trong truyện là một chi tiết đầy ẩn dụ: cuộc sống của hai chị em Liên sao mà sớm già nua, héo úa như vậy. Thế giới mà hai chị em đang sống ngày này qua ngày khác chẳng có gì vui vẻ hay đáng để hy vọng.
Nỗi buồn chán trong lòng Liên dẫn đến khát khao muốn thoát khỏi cuộc sống hiện tại, ngay cả khi đó chỉ là sự hi vọng mơ hồ về một thế giới khác, khác xa cái không gian tĩnh lặng và lụi tàn của phố huyện. Cô bé cần tìm một nơi khác, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Và Liên đã tìm thấy nó trong chuyến tàu đêm. Mỗi đêm, dù buồn ngủ, Liên vẫn cố gắng thức để chờ tàu đi qua, như một cách để thoát khỏi thực tại đơn điệu, nhàm chán. Đoàn tàu, đối với Liên, là hình ảnh của một thế giới khác, thế giới của sự giàu sang, nhộn nhịp và ánh sáng. Trong chuỗi ngày dài buồn tẻ, đó là giây phút duy nhất mang đến niềm vui và sự phấn khởi cho cô bé, dù chỉ là trong trí tưởng tượng.
Qua việc miêu tả tâm trạng của Liên khi chờ đợi tàu trong “Hai đứa trẻ”, Thạch Lam đã truyền tải nhiều thông điệp sâu sắc. Ông khắc họa cuộc sống buồn tẻ, đáng thương của những đứa trẻ và xa hơn là của những con người nhỏ bé, vô danh, luôn chìm đắm trong cảnh tối tăm, nghèo đói. Dù cuộc sống của họ là vô vọng, họ vẫn có những ước mơ nhỏ bé, chân thành và đầy cảm động, như giấc mơ đợi tàu của Liên. Những ước mơ ấy đã thắp lên trong lòng họ chút hy vọng, chút khao khát được sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn, thoát khỏi vòng tối tăm của hiện tại.