Trong truyện ngắn "Hai đứa trẻ" của Thạch Lam, tác giả đã kết hợp một cách độc đáo giữa chất hiện thực và chất lãng mạn để tạo nên một tác phẩm văn học nổi bật. Dưới đây là bài viết về: Chất hiện thực và chất lãng mạn trong truyện ngắn Hai đứa trẻ.
Mục lục bài viết
1. Dàn ý chất hiện thực và chất lãng mạn trong truyện ngắn Hai đứa trẻ:
I. Phần mở đầu
– Giới thiệu khái quát về nhà văn Thạch Lam và tác phẩm “Hai đứa trẻ.”
– Nhấn mạnh sự hòa quyện giữa yếu tố hiện thực và lãng mạn trong câu chuyện.
II. Phần thân bài
a. Yếu tố hiện thực
Tác phẩm khắc họa bức tranh về sự tàn lụi của một ngày, một phiên chợ và những cuộc đời lụi tàn.
– Cảnh hoàng hôn cuối ngày: âm thanh của tiếng trống thu không ngân vang, mặt trời khuất dần, bóng tối tràn ngập không gian.
– Cảnh phiên chợ đã tan: khi người dân ra về, sự náo nhiệt cũng dần biến mất. Trên mặt đất chỉ còn lại rác rưởi và hình ảnh những đứa trẻ lang thang nhặt nhạnh, gợi lên sự nghèo khổ và đơn điệu.
– Cảnh những mảnh đời đang tàn úa: các nhân vật xuất hiện trong sự tĩnh lặng, ít trò chuyện, hành động. Họ trải qua những ngày làm việc mệt nhọc và buổi tối họ buôn bán thêm nhưng không mấy khả quan. Cuộc sống của họ là chuỗi ngày u ám, không có lối thoát khỏi vòng quay của sự nghèo đói.
– Tác phẩm còn truyền tải ước mơ về một cuộc sống tươi đẹp hơn qua hình ảnh đoàn tàu và sự háo hức chờ đợi của người dân nơi phố huyện, đặc biệt là cảm xúc của hai chị em Liên.
b. Yếu tố lãng mạn
Yếu tố lãng mạn trong bức tranh thiên nhiên buổi chiều tà:
– Âm thanh: “tiếng trống thu không”, “từng tiếng một vang ra để gọi buổi chiều”, kèm theo tiếng muỗi vo ve, âm thanh của chó sủa, ếch nhái kêu, tiếng đàn bầu, tiếng trống điểm canh. => Những âm thanh này tạo ra một cảm giác chậm rãi, yên tĩnh và mang chút gì đó buồn man mác.
– Màu sắc:
Màu đỏ rực rỡ của phương trời phía tây như ngọn lửa cháy khi mặt trời lặn, dần chuyển sang sắc hồng nhẹ nhàng của “những đám mây ánh hồng như hòn than sắp tàn.”
Bóng lũy tre làng hiện lên rõ nét, sắc đen nổi bật trên nền trời. => Thể hiện sự thay đổi tinh tế của không gian làng quê Việt Nam trong khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm.
– Yếu tố lãng mạn trong tâm hồn của Liên:
+ Vẻ đẹp tâm hồn nhạy cảm và tinh tế:
+ Liên cảm nhận “nỗi buồn mênh mang” khi hoàng hôn buông xuống.
+ Liên cảm nhận được mùi hương đặc trưng của đất và cát bụi nơi phố huyện nghèo, gợi cho Liên những ký ức thân thuộc và gắn bó với nơi cô bé đã sống suốt nhiều năm.
+ Tâm hồn nhân hậu và lòng đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh nơi phố huyện nghèo.
– Yếu tố lãng mạn trong cảnh đợi tàu:
+ Đoàn tàu mang lại một luồng ánh sáng rực rỡ khác hẳn với ánh đèn le lói, u ám của phố huyện. => Ánh sáng ấy đại diện cho hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn, là niềm khát khao đổi đời của những con người khốn khó.
+ Đối với Liên, đoàn tàu gợi lại những kỷ niệm tươi đẹp về cuộc sống sung túc ở thủ đô, “con tàu như đã mang một chút thế giới khác đi qua,” khác hoàn toàn với không gian tối tăm, nghèo nàn nơi đây.
– Yếu tố lãng mạn từ cách sử dụng ngôn từ và giọng văn:
+ Văn phong giàu chất thơ, nhạc điệu, và cách miêu tả hình ảnh tinh tế.
+ Lối hành văn chậm rãi, trầm lắng mang sắc thái buồn bã và lãng mạn, làm nổi bật ý nghĩa của tác phẩm.
III. Phần kết
Tóm lược và khái quát lại các nội dung đã trình bày.
2. Chất hiện thực và chất lãng mạn trong truyện ngắn Hai đứa trẻ hay nhất:
Nhắc đến Thạch Lam, người ta không chỉ nhớ đến một nhà văn với phong cách viết trong trẻo, giản đơn, và sâu lắng, mà còn ghi dấu bởi những truyện ngắn dung hòa giữa hiện thực và lãng mạn. “Hai đứa trẻ” chính là một trong những tác phẩm tiêu biểu cho sự kết hợp này.
Truyện “Hai đứa trẻ” vừa là một bức tranh hiện thực về cuộc sống nghèo nàn nơi phố huyện, vừa như một bài thơ trữ tình đầy xúc cảm. Tác phẩm để lại trong lòng người đọc nỗi buồn man mác, da diết về số phận con người.
Bức tranh hiện thực tại phố huyện nghèo nàn ấy càng trở nên ảm đạm qua góc nhìn của Thạch Lam. Khi hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời dần tắt phía sau rặng tre, để lại một không gian u tối, chỉ còn những tiếng kêu râm ran của ếch nhái như tô điểm cho buổi chiều êm đềm, giống bao buổi chiều khác.
Khung cảnh của phố huyện nghèo hiện lên qua hình ảnh chợ tan, chỉ còn vài người bán hàng lẻ tẻ, vài đứa trẻ nghèo khó lượm nhặt phế liệu. Cảnh tượng ấy cũng từng xuất hiện trong “Gió lạnh đầu mùa”, nhưng trong “Hai đứa trẻ”, nó mang theo một nỗi buồn man mác khi chiều tàn.
Bên cạnh cảnh vật, bức tranh cuộc sống nơi phố huyện cũng hiện ra đầy chân thực. Những người dân nơi đây, mỗi người có một cuộc sống và công việc quen thuộc: từ bác phở Siêu, chị Tí, đến cụ Thi điên và cả Liên. Họ lao động trong âm thầm, lặng lẽ, miệt mài sống qua từng ngày với những thói quen không thay đổi. Cuộc sống của họ là biểu tượng cho một hiện thực nghèo khó, đầy khắc nghiệt.
Thế nhưng, tất cả hiện thực ấy được nhìn qua lăng kính lãng mạn của Thạch Lam. Thời gian trong tác phẩm trôi chậm rãi, không vụt qua nhanh chóng mà đọng lại theo từng bước phát triển của cảm xúc. Từ tiếng trống thu không đến sự xuất hiện của đêm tối, mọi thứ đều mang trong mình một vẻ đẹp dịu dàng, nhẹ nhàng mà vẫn đầy thi vị.
Khung cảnh phố huyện vào ban đêm với những ánh đèn hiu hắt, không gian tĩnh lặng chỉ còn lại ánh sáng le lói từ một vài ngôi nhà, đốm sáng lập lòe của những con đom đóm. Đó là ánh sáng mong manh, đơn độc, gợi lên nỗi buồn khôn tả.
Chỉ với vài nét phác họa nhưng Thạch Lam đã khắc họa một bức tranh toàn diện về cuộc sống nơi phố huyện nghèo khó, với những con người nhỏ bé, lặng lẽ sống qua từng ngày. Tất cả đều được thể hiện qua lối viết nhẹ nhàng, tinh tế và giàu cảm xúc.
Cảm giác buồn bã, man mác của Liên khi chiều tàn và bóng tối bao phủ khắp phố huyện chính là điểm nhấn của tác phẩm. Liên, một cô bé nhạy cảm, đã cảm nhận được sự buồn tẻ của cuộc sống nơi đây. Cô bé cũng như những người dân khác, mong chờ một tia sáng từ chuyến tàu đêm – biểu tượng cho hy vọng, niềm vui trong cuộc sống đơn điệu.
Chuyến tàu đêm mang theo ánh sáng và sự nhộn nhịp, dù chỉ trong chốc lát, nhưng cũng đủ làm sáng bừng lên cuộc sống u buồn của phố huyện. Tuy nhiên, niềm vui ấy nhanh chóng tan biến và mọi thứ lại trở về với sự tĩnh lặng, cô quạnh.
Tác phẩm “Hai đứa trẻ” là sự kết hợp hài hòa giữa hiện thực và lãng mạn. Thạch Lam đã khéo léo khắc họa cuộc sống nghèo khó của con người, đồng thời thổi vào đó những cảm xúc đầy chất thơ, tạo nên một tác phẩm vừa mang tính hiện thực vừa trữ tình sâu sắc.
3. Chất hiện thực và chất lãng mạn trong truyện ngắn Hai đứa trẻ hay ngắn gọn:
Trong truyện ngắn “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam, tác giả đã kết hợp một cách độc đáo giữa chất hiện thực và chất lãng mạn để tạo nên một tác phẩm văn học nổi bật. Thị trấn quê nghèo và lối sống trì trệ của nó được miêu tả sinh động và tinh tế bởi Thạch Lam, tạo ra một đại diện thực tế của cuộc sống của những người dân trong thị trấn. Đứa trẻ, những nhân vật chính trong truyện, cảm nhận được sự ảm đạm của cuộc sống này và mơ ước được thoát khỏi nó.
Tuy nhiên, phong cách lãng mạn của tác giả cũng rõ ràng trong tác phẩm. Thị trấn được miêu tả với vẻ đẹp thơ mộng và hữu tình, tạo ra một bầu không khí lãng mạn trong cuộc sống khắc nghiệt của những người dân. Màu sắc và âm thanh của thị trấn được mô tả đầy lôi cuốn và tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Cuộc sống đơn giản của hai đứa trẻ cũng được miêu tả một cách lãng mạn và thơ mộng.
Tóm lại, “Hai đứa trẻ” là một tác phẩm văn học đặc biệt, kết hợp giữa chất hiện thực và chất lãng mạn để tạo nên một câu chuyện đầy cảm xúc và ý nghĩa. Tác giả Thạch Lam đã thành công trong việc miêu tả cuộc sống của những người dân trong thị trấn và đưa độc giả vào thế giới thơ mộng của hai đứa trẻ.