Tác phẩm "Chuyện người con gái Nam Xương" của Nguyễn Dữ được coi là một trong những tác phẩm văn học nổi bật với nhân vật chính là Vũ Nương, được xây dựng với một cuộc đời đầy gian khổ. Dưới đây là bài viết về: Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương ngắn gọn có dàn ý chi tiết.
Mục lục bài viết
1. Dàn ý cảm nhận về nhân vật Vũ Nương hay nhất:
1.1 Mở bài:
– Giới thiệu tác giả Nguyễn Dữ và tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương”.
– Giới thiệu nhân vật chính của truyện – Vũ Nương.
1.2 Thân bài:
– Hoàn cảnh sống của Vũ Nương
+ Xã hội phong kiến Nam quyền với những bất công với người phụ nữ.
+ Chiến tranh loạn lạc xảy ra chia cắt nhiều gia đình.
– Vẻ đẹp của Vũ Nương
+ Vũ Nương là người vợ hiền, khuôn phép.
+ Vũ Nương là người con dâu hiếu thảo, người vợ yêu thương con hết mực.
– Số phận của Vũ Nương
+ Không được quyết định cuộc đời mà phải chịu sự sắp xếp của cha mẹ.
+ Lấy chồng nhưng phải chịu sự chia ly bởi chiến tranh.
+ Bị chồng nghi là thất tiết, phải lấy cái chết để chứng minh sự trong sạch.
+ Không thể trở về bên gia đình sau khi qua đời.
– Nghệ thuật
+ Nghệ thuật kể chuyện độc đáo cho thấy chân dung người phụ nữ với vẻ đẹp toàn diện.
+ Nghệ thuật xây dựng nhân vật: miêu tả tâm lí, nội tâm nhân vật Vũ Nương thông qua đối thoại, độc thoại…
+ Yếu tố kì ảo góp phần xây dựng cốt truyện.
1.3 Kết bài:
– Vũ Nương là nhân vật tiêu biểu cho người phụ nữ trong xã hội cũ.
– “Chuyện người con gái Nam Xương” nói riêng, “Truyền kì mạn lục” nói chung gửi gắm nhiều ý nghĩa nhân văn sâu sắc.
2. Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương ngắn gọn:
Tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả về số phận bi thảm của phụ nữ Việt Nam dưới chế độ phong kiến. Hình ảnh Vũ Nương, người phụ nữ phải nhảy xuống sông Nhị Hà để chứng minh sự trong sạch khi bị chồng nghi ngờ, đã khiến người đọc không khỏi xúc động, rơi lệ thương cảm.
Vũ Nương, một người phụ nữ dịu dàng, hiền thục, đã phải chịu oan ức chỉ vì tính ghen tuông của chồng. Xã hội phong kiến, với tư tưởng trọng nam khinh nữ, coi trọng lời nói và quyền lực của đàn ông, đã đẩy nàng vào bi kịch. Qua tác phẩm, tác giả Nguyễn Dữ đã bày tỏ lòng thương xót đối với những người phụ nữ thời xưa, thể hiện tinh thần nhân văn và lòng nhân đạo của mình.
Vũ Nương, tên thật là Vũ Thị Thiết, là cô gái nết na, xinh đẹp và khéo léo, được nhiều người thầm yêu trộm nhớ. Khi nàng đến tuổi đôi mươi, có chàng Trương Sinh, gia cảnh neo đơn, đến xin cưới nàng với giá sính lễ là một trăm lạng vàng.
Tục lệ cưới hỏi xưa đã phản ánh sự bất công khi phụ nữ không có quyền tự quyết định hạnh phúc của mình. Dù là con người có suy nghĩ và cá tính riêng, Vũ Nương vẫn phải nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ đôi bên, như thể nàng bị “bán” với một trăm lạng vàng.
Kể từ ngày về làm dâu, Vũ Nương luôn hiếu thảo với mẹ chồng và làm tròn bổn phận người vợ, người con dâu, không để ai chê trách. Giữa nàng và Trương Sinh, tuy không có sự bất hòa hay tranh cãi, nhưng hạnh phúc của nàng thật ngắn ngủi, bởi chồng nàng phải ra chiến trận, để lại Vũ Nương một mình trong khi nàng vừa mang thai.
Trong khi Trương Sinh vắng mặt, Vũ Nương một lòng chăm sóc mẹ chồng đang lâm bệnh nặng. Dù đã tận lực chăm lo thuốc thang, mẹ chồng vẫn qua đời, để lại nàng cô đơn cùng đứa con nhỏ. Hai mẹ con sống nương tựa vào nhau, đợi ngày Trương Sinh trở về. Nhiều đêm, để an ủi con, Vũ Nương chỉ vào cái bóng của mình trên tường và nói đó là cha của đứa bé. Đứa trẻ ngây thơ tin lời mẹ.
Chiến tranh kết thúc, Trương Sinh trở về. Tưởng rằng những năm tháng chờ chồng đã được đền đáp, nhưng sóng gió lại ập đến khi Trương Sinh nghe con trai nói “cha” thường đến vào ban đêm. Với tính ghen tuông và đa nghi, Trương Sinh tin lời con trẻ và không cho vợ giải thích. Trong cơn giận dữ, anh đã đuổi Vũ Nương ra khỏi nhà. Quá đau khổ và không thể tự minh oan, nàng đã gieo mình xuống dòng sông Nhị Hà, chấm dứt cuộc đời oan nghiệt.
Cái chết oan uổng của Vũ Nương đã để lại nỗi xót xa, nhưng phẩm chất cao quý và đức hạnh của nàng đã cảm động trời đất. Cuối cùng, nàng được giải oan khi Trương Sinh thấy bóng mình trên tường, và con trai nói rằng đó chính là cha nó. Trương Sinh nhận ra sự nghi ngờ vô lý của mình, nhưng hối hận thì đã muộn. Sau khi qua đời, Vũ Nương được siêu thoát về cõi tiên, thoát khỏi kiếp sống đau khổ.
Tác phẩm không chỉ tố cáo sự bất công của xã hội phong kiến, nơi người phụ nữ bị áp bức bởi quyền lực của đàn ông, mà còn tôn vinh phẩm giá và đức hạnh của Vũ Nương. Nàng là một tấm gương sáng cho nhiều phụ nữ, dù cuộc đời bất hạnh không cho nàng gặp được người chồng tốt và không cho nàng quyền quyết định hạnh phúc của chính mình.
3. Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương hay nhất:
“Truyền kỳ mạn lục” là một trong những tác phẩm đặc sắc trong văn học trung đại Việt Nam, và “Chuyện người con gái Nam Xương” được xem là tác phẩm tiêu biểu nhất trong bộ truyện này. Trong đó, hình ảnh nhân vật Vũ Nương đã trở thành biểu tượng cho số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến.
Tác giả Nguyễn Dữ đã khắc họa nhân vật Vũ Thị Thiết – cô gái thùy mị, nết na, sinh ra ở Nam Xương, được trời ban cho dung nhan xinh đẹp. Điều đó đã khiến Trương Sinh, một chàng trai trong làng, đem lòng yêu mến và dùng trăm lạng vàng để hỏi cưới nàng. Trong cuộc sống hôn nhân, vì biết chồng là người đa nghi, Vũ Nương luôn sống khuôn phép, cẩn thận giữ gìn hạnh phúc gia đình để tránh xảy ra xích mích. Thế nhưng, sau khi Trương Sinh trở về từ cuộc chiến, chỉ vì một lời nói ngây thơ của con, chàng đã nghi ngờ và nổi cơn ghen tuông vô cớ. Dù Vũ Nương đã hết lời giải thích nhưng không thể nào làm nguôi cơn giận của chồng. Cuối cùng, nàng quyết định kết thúc cuộc đời mình bằng cách lao xuống sông để minh chứng cho lòng trong sạch. Về sau, khi Trương Sinh hiểu ra sự thật và cảm thấy hối hận thì mọi chuyện đã quá muộn. Chàng lập đàn giải oan cho vợ, và Vũ Nương xuất hiện một cách mờ ảo, lúc ẩn lúc hiện.
Bằng vài nét phác thảo, Nguyễn Dữ đã thành công trong việc khắc họa một hình tượng người phụ nữ mang vẻ đẹp truyền thống. Vũ Nương không chỉ khiến người đọc cảm phục bởi vẻ ngoài mà còn bởi nét đẹp của tâm hồn. Nàng là người vợ hiền, biết điều, luôn nhẫn nhịn và sống theo khuôn phép. Khi biết chồng có tính hay nghi kỵ, nàng vẫn không buồn phiền mà cố gắng giữ gìn sự hòa thuận trong gia đình. Lúc Trương Sinh lên đường ra trận, nàng không một lời oán than mà còn ân cần tiễn biệt: “Lang quân đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong được đeo ấn hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi.” Đây chính là khát khao bình dị và chân thật của một người vợ thương yêu chồng.
Trong thời gian chồng đi xa, Vũ Nương không chỉ đảm đương vai trò của người mẹ mà còn là trụ cột gia đình. Nàng chăm sóc con thơ, lo toan việc nhà, và chăm lo chu đáo cho mẹ chồng già yếu. Khi mẹ chồng qua đời, nàng lo liệu tang lễ chu toàn, hết lòng kính trọng như đối với cha mẹ ruột. Mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu vốn thường phức tạp, nhưng Vũ Nương đã thực hiện trọn vẹn nghĩa vụ của mình. Vì thương con thiếu vắng cha, nàng thường chỉ bóng mình trên tường và bảo với con rằng đó là cha của nó.
Ngày Trương Sinh trở về, tưởng rằng hạnh phúc đã đến sau bao ngày tháng xa cách, nhưng nỗi oan lại ập đến. Sau khi nghe con nhỏ kể về “cha” mỗi tối, Trương Sinh vì quá đa nghi đã cho rằng vợ mình phản bội. Mặc dù Vũ Nương hết lòng phân trần, nhưng nàng không thể nào làm nguôi cơn ghen tuông của chồng. Bị chồng đuổi đi và không thể minh oan, nàng đã lựa chọn cái chết để bảo vệ danh dự của mình. Nỗi oan của nàng thật quá đỗi xót xa, chỉ vì lời nói ngây thơ của đứa trẻ mà dẫn đến một kết cục bi thảm.
Tuy nhiên, Vũ Nương không thực sự chết, nàng được Linh Phi cứu và sống tại thủy cung. Sau này, khi gặp lại một người cùng làng là Phan Lang, Vũ Nương đã giãi bày nỗi oan khuất và nhờ Phan Lang chuyển lời đến Trương Sinh lập đàn giải oan. Lúc này, Trương Sinh mới nhận ra sự thật và lập đàn giải oan. Vũ Nương hiện về, nhưng chỉ thoáng qua như một hình bóng mờ ảo giữa nhân gian và cõi tiên. Kết thúc này thể hiện mong muốn của tác giả về một sự an ủi cho người phụ nữ trong xã hội phong kiến đầy bất công.
Cuộc đời của Vũ Nương phản ánh rõ nét sự bất hạnh của người phụ nữ thời phong kiến. Nàng không được quyền quyết định hôn nhân của mình mà phải tuân theo sự sắp đặt của gia đình. Chiến tranh đã chia cắt vợ chồng, và cũng chính chiến tranh góp phần tạo nên sự hiểu lầm không đáng có. Tính đa nghi và ghen tuông của Trương Sinh đã đẩy nàng vào cảnh tuyệt vọng. Trong xã hội trọng nam khinh nữ, người phụ nữ như Vũ Nương không có quyền phản kháng, chỉ còn biết cam chịu. Cái chết của nàng là minh chứng cho sự bất công mà xã hội phong kiến đã đẩy họ vào đường cùng.
Qua câu chuyện về Vũ Nương, Nguyễn Dữ đã mạnh mẽ phê phán những bất công và khắt khe của xã hội phong kiến, nơi người phụ nữ luôn phải chịu thiệt thòi. “Chuyện người con gái Nam Xương” khiến người đọc không chỉ đồng cảm với số phận của Vũ Nương mà còn thêm trân trọng và yêu thương những người phụ nữ trong xã hội.